TÂM SỰ NGÀY ĐẦU NĂM

Bài viết ngày đầu năm mới xin dành tặng cho những ai đang gặp khó khăn trong việc cho con bú- những người cảm thấy việc cho con bú sữa mẹ không dành cho mình, hoặc mình không thể làm được, hoặc dường như mình đang dành phần lớn thời gian trong ngày để khóc mỗi khi nghĩ đến việc cho con bú mẹ!

Chúng ta nghe rất nhiều về việc nuôi con bằng sữa mẹ tuyệt vời như thế nào. Bác Vân đã viết trong những bài viết trước đây, nào là sự gắn kết của hai mẹ con, nào là cảm giác tự tin khi nhìn bé lớn lên bằng dòng sữa mẹ…  Tuy nhiên, cuộc sống không phải lúc nào cũng được như chúng ta mong muốn. Trong công việc hằng ngày, bên cạnh sự tư vấn, hướng dẫn phụ huynh chăm sóc bé khi bệnh, các bác sĩ Nhi còn kiêm luôn cả “tư vấn tâm lý” cho cả gia đình của bé. Đôi khi việc điều trị cho bé không mất nhiều thời gian bằng việc thuyết phục ba mẹ, ông bà tin tưởng theo những chứng cứ y khoa mới, vừa đem lại hiệu quả cao, vừa rất ít hoặc không có tác dụng phụ dành cho bé.

Những vấn đề xung quanh một em bé mới chào đời còn nhạy cảm hơn thế. Đặc biệt, nếu gia đình có người lên tiếng rằng “cho con bú là điều đương nhiên. Từ xưa nay bà mẹ nào sinh con ra cũng cho con bú. Tại sao lại không làm được?”. Nhưng mẹ ơi, điều đó không có nghĩa là vào ngày bé sinh ra đời, mẹ đột nhiên biết cách cho con bú, mẹ đột nhiên giải quyết ổn thỏa những lần bé khóc quấy, hay nếu bé sinh ra có những bệnh lý cần can thiệp ngay, mẹ không phải là siêu nhân để chấp nhận như một điều hiển nhiên ngay lập tức.

Việc nuôi dạy con cái là điều đương nhiên. Đó là sự tiến triển tự nhiên sau khi chúng ta sinh con. Nhưng đó là điều khó khăn, vì cha mẹ phải nhìn lại bản thân, kiểm tra xem mình đang làm gì, và thậm chí phải thử những kỹ thuật mới. Làm mẹ thông qua việc cho con bú là một phần trong đó.

Cho con bú là bản năng, là điều tự nhiên nhất trên thế giới ở mọi loài động vật có vú. Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là nó dễ dàng. Ví dụ về việc đi bộ, đối với người lớn chúng ta đó là việc bình thường như hơi thở, vì chúng ta đã quen thuộc với nó qua nhiều thập kỷ. Đối với một em bé 5 tuổi, đó cũng là điều tự nhiên vì em cũng đã tập luyện vài năm nay. Đối với một em bé 2 tuổi, cũng có thể làm được, mặc dù dáng đi dáng chạy của em vẫn còn nghiêng ngả, xiêu vẹo- nhưng em sẽ tiến bộ dần. Còn một em bé 12 tháng tuổi, quan sát người lớn, anh chị lớn bước đi mỗi ngày, trong tâm hồn em vẫn có một sự thôi thúc đứung dậy và đi, nhưng khả năng bước đi- thường thì không được. Mặc dù người xung quanh luôn khen ngợi và động viên, nhưng em bé vẫn cần thêm một khoảng thời gian nữa. Khi em bé bị ngã, sẽ nhanh chóng có những tiếng xuýt xoa, vỗ về, thậm chí ông bà yêu thương ẵm con lên ngay, xoa dịu cho con. Nhưng sẽ không ai bảo rằng: “tập đi khó quá, bé cứ bò như trước giờ đi”, hoặc “con cứ để bà bế, con đừng đi nữa”. Không ai lo lắng rằng việc té ngã sẽ làm mất đi sự tự tin của bé về khả năng đi lại. Những vấp ngã này được chấp nhận như một phần tất yếu của việc luyện tập.

Vậy thì, việc cho con bú cũng vậy. Không tự nhiên mà chúng ta có được kiến thức, kinh nghiệm và sự nhuần nhuyễn ngay từ những giờ, những ngày đầu tiên sau sinh. Và sự thật là mọi người đều gặp khó khăn trong những ngày đầu. Có thể theo những cách khác nhau. Có bà mẹ gặp rắc rối với việc con không ngậm ti được, có mẹ đau về thể chất sau cuộc sinh nở, có mẹ lại mệt mỏi vì chăm sóc cả bé lớn mà không có người hỗ trợ, có mẹ lại áp lực vì “lời khuyên cho con bú thêm sữa công thức để bé không đói”… Và mẹ có biết rằng, sự khác biệt giữa những bà mẹ tiếp tục cho con bú bao lâu tùy thích và những bà mẹ ngừng cho con bú là gì không? Đó là sự ủng hộ! Ông bà ta có câu “đồng vợ đồng chồng tát biển Đông cũng cạn”, có lẽ cũng áp dụng được trong trường hợp này.

Nếu hôm nay mẹ đang đọc bài viết này và đang gặp khó khăn, bác Vân muốn nói với mẹ 3 điều:

* Tìm sự kết nối với những người có cùng quan điểm: Nếu gia đình và bạn bè xung quanh không hiểu việc nuôi con bằng sữa mẹ và không tích cực hỗ trợ cho mẹ, thì hãy mở rộng mối quan hệ, bằng cách tham gia các nhóm cho con bú sữa mẹ. Giống như việc cần đến trung tâm thể thao nếu muốn giảm cân, cần đến câu lạc bộ chạy bộ nếu muốn chạy xa. Dù rằng, tại đó, có khi mẹ nghe được những câu chuyện truyền cảm hứng, hoặc cũng có những lời than vãn vì khó khăn ( giống như mình đang gặp phải! ). Nhưng ít nhất, ở những nơi đó, mẹ sẽ tìm thấy được một người bạn đồng hành, và điểm chung của những người trong nhóm là họ đang phấn đấu để đạt được mục tiêu mà họ đề ra.

Nếu không có nhóm địa phương ở gần mình, hãy tìm một nhóm trực tuyến. Mẹ sẽ tìm thấy sự hỗ trợ tốt từ những người bạn online. Dù không có cơ hội ngồi cùng nhau, thưởng thức tách trà và thực sự nhìn thấy những bà mẹ đang cho con bú, nhưng mẹ sẽ tìm được bạn bè, sự hỗ trợ và trò chuyện với nhau về những gì đang diễn ra.

*Tìm một nhân viên y tế có kinh nghiệm với việc nuôi con bằng sữa mẹ, đặc biệt khi mẹ đang gặp khó khăn, thì mẹ cần nhiều hơn là một sự chia sẻ. Một người có thể hỗ trợ mẹ về mặt tinh thần cũng như giải quyết những vấn đề cho con bú là cần thiết trong lúc này. Một nhân viên y tế phù hợp là người biết cách lắng nghe, dành nhiều thời gian với mẹ, dù là khi gặp trực tiếp hay theo dõi sau cuộc nói chuyện, giải đáp được những thắc mắc và lo lắng để mẹ yên tâm tiếp tục hành trình nuôi con bằng sữa mẹ.

*Thích nghi với những thay đổi đang diễn ra quanh mình, và nghĩ về nó với suy nghĩ tích cực. Ngày đầu tiên: nếu bé đang bú nhưng mẹ cảm thấy đau, hãy nhớ rằng cả hai mẹ con đều đang học! Bé không ngậm bắt vú mẹ được trực tiếp, nhưng bé bú được hoàn toàn bằng sữa mẹ vắt ra, đó đã là sự thành công của hai mẹ con. Hãy đặt từng mục tiêu ngắn hạn, và hoàn thành từng phần một. Sự tiến bộ không phải lúc nào cũng nhìn thấy ngay lập tức, nhưng khi nhìn lại, mẹ sẽ ngạc nhiên với những gì mình đạt được. Nhớ rằng, mọi người đều vấp ngã trong những ngày đầu. Do đó, hãy cho bản thân mình và cho cả bé có thời gian để làm quen và thích nghi, mẹ nhé!

Hãy cho ta 6 tuần, mẹ nhé!