
🍬Trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ có rất nhiều điều để khóc trong năm năm đầu đời. Là cha mẹ, chúng ta thường chỉ nghĩ ngay đến những nhu cầu vật chất của con: đói, khát, nóng, lạnh, bệnh… Điều chúng ta quên nghĩ đến là trẻ em cũng có cảm xúc. Các em bé cũng có những ngày tồi tệ, giống như chúng ta: bé khó chịu vì không có mẹ ở bên cạnh nhiều, bé buồn phiền vì những gì vốn đỗi quen thuộc lại không xuất hiện trong ngày hôm đó… Cũng giống như chúng ta có thể có một ngày tồi tệ, trẻ sơ sinh và trẻ nhỏ cũng vậy, và các em bé NÊN ĐƯỢC PHÉP kể cho cha mẹ về điều đó- qua tiếng khóc.
🍬Vậy cha mẹ có thể làm gì để giúp con của mình? Chúng ta hãy ngồi xuống và lắng nghe, trao cho bé những cái ôm và giao tiếp bằng mắt. Chúng ta không cần phải cố gắng ngăn con đừng khóc; chúng ta chỉ cần lắng nghe các em theo cách mà chúng ta hy vọng người bạn đời của mình sẽ lắng nghe chúng ta khi có chuyện không vui.
Cách dễ nhất để giải thích điều này là bạn hãy tưởng tượng mình đang rất rất buồn, có một điều gì đó gây ra sự buồn bực quá lớn đến nỗi bạn không thể ngừng khóc. Sẽ có hai tình huống xảy ra:
💔Tình huống thứ nhất là người bạn đời đến xem bạn có ổn không, ôm bạn một cái thật nhanh, nói với bạn rằng bạn sẽ ổn thôi rồi rời khỏi phòng, đóng cửa lại. Anh ấy thậm chí có thể chọn ngồi trên ghế đối diện nhưng không chạm vào hay nhìn bạn. Bạn vẫn sẽ khóc. Hơn nữa, bạn vẫn cảm thấy cô đơn và bị cô lập.
💕Tình huống thứ hai là người bạn đời thấy bạn buồn, và họ vòng tay ôm lấy bạn, nói với bạn rằng họ luôn ở đây vì bạn và họ sẽ không đi đâu cả. Họ không coi thường bạn hay cố gắng nói với bạn rằng mọi chuyện đều ổn. Oxytocin bạn giải phóng từ cái ôm sẽ làm tăng thêm cảm giác thoải mái và an tâm.
🍬Khi con bạn khóc, điều đó không có nghĩa là bạn là một người cha mẹ tồi. Ngược lại, điều đó có nghĩa là con đang cảm thấy an toàn khi thể hiện cảm xúc với bạn! Cha mẹ hãy vui vì điều này, và hi vọng nó sẽ tiếp tục cho đến khi con trưởng thành.
Là cha mẹ, chúng ta cần hiểu rằng mục tiêu của chúng ta không phải lúc nào cũng là ngăn tiếng khóc của con. Mục tiêu của chúng ta là hiện diện và đồng cảm với con cái, để đóng vai trò như một người hỗ trợ, vỗ về con, khi bé còn quá non nớt để tự xoa dịu cảm xúc của mình. Giá trị của chúng ta khi là cha mẹ không nên được đo lường bằng khả năng “làm cho con ngừng khóc”. Vai trò của cha mẹ nên đủ lớn, đủ chín chắn và đủ bình tĩnh để hiểu giọt nước mắt của con và luôn ở bên để an ủi con.
🍬Điều đó sẽ xảy ra khi não bộ của một em bé phải kìm nén sự biểu lộ cảm xúc?
Bạn có cho phép con được thể hiện tất cả cảm xúc của con mình, hay bé chỉ được bộc lộ một số cảm xúc nhất định? Bé có cảm thấy cha mẹ yêu thương kể cả khi bé vui, buồn và thất vọng không? Bạn có dành cả ngày để cố gắng giữ cho con vui vẻ và dạy chúng rằng những cảm xúc khác là không ổn không? Ví dụ, nếu một đứa trẻ thấy cha mình không thích khi chúng buồn và cố gắng giúp chúng suy nghĩ tích cực, não bộ của trẻ có thể sẽ đè nén cảm xúc buồn bã để duy trì mối quan hệ với cha… Việc thể hiện cảm xúc bị cản trở cũng có thể dẫn đến một loạt các vấn đề về cảm xúc. Đây chính là nguyên nhân dẫn đến trầm cảm.
🍬Cha mẹ hãy dành thời gian để suy nghĩ về những giọt nước mắt, nên hiểu rằng nước mắt là một hình thức giao tiếp, và trước tiên thì chúng ta sẽ đáp ứng các nhu cầu về thể chất của con như đói, đau, nóng, lạnh… Nhưng đôi khi có những cảm xúc chỉ cần được bộc lộ qua tiếng khóc, và bạn là nơi an toàn để con giải tỏa những cảm xúc đó. Sẽ là hoàn toàn bình thường khi bạn bế con, hôn và âu yếm con, và lắng nghe con khi con khóc.
🍬Bác Vân không hề ủng hộ việc không đáp ứng nhu cầu của con và để con khóc. Nếu con thức giấc vào ban đêm và đói, hãy cho con bú. Một đứa trẻ buồn bã, nhưng được người chăm sóc gần gũi bế và an ủi, thì bé có thể sẽ không biểu hiện bất kỳ dấu hiệu nào của sự đau khổ. Trong khi đó, một đứa trẻ im lặng lại có thể đang trải qua nỗi đau nội tâm rất lớn. Đây là lý do tại sao cách cha mẹ thể hiện cảm xúc với con cái là chìa khóa quan trọng trong việc nuôi dạy con cái, giúp xây dựng cảm giác an toàn và tính tự lập sau này cho con cái.

